Dũng khùng làm phim nhạt và vô duyên như làm giám khảo!

(Văn hóa) - (Showbiz)-Một bộ phim chỉ biết lấy người đẹp câu khách với những cảnh thô thiển Tăng Thanh Hà sờ ngực Thanh Hằng, Thanh Hằng thọc tay vào váy Tăng Thanh Hà...

a
 

Gần đây, cứ mở báo ra là thấy nhắc đến tên Dũng Khùng, hết làm giám khảo lại với tư cách là đạo diễn ăn khách. Thực sự tôi cũng không hiểu vì sao người ta lại tung hô cho một người tự xưng là "khùng", hãnh diện với điều đó, muốn làm gì làm, muốn nói gì thì nói, mà hầu hết đều mang lại cảm giác nhảm nhí, không đâu vào đâu và phải nói là vô duyên.                     

Văn là người, tôi thấy điều đó chẳng sai. Với Dũng Khùng thì tôi cho phim là người. Nếu hệ thống lại những câu nhận xét của Dũng trong vai trò giám khảo và những chi tiết trong phim của Dũng, chúng ta sẽ thấy những điểm tương đồng thể hiện rõ cái tầm của Dũng.

Dũng không am hiểu về âm nhạc lại dám nhận vai trò giám khảo cuộc thi Thần Tượng âm nhạc. Cũng như ở cuộc thi Bước Nhảy Hoàn Vũ, Dũng chẳng biết gì về nhảy cả thế mà ban tổ chức mời đến 2 mùa. Kết quả rõ ràng là Dũng chẳng mang lại giá trị gì trong việc nâng cao tính nghệ thuật mà chỉ thấy những câu bông đùa chọc ngoáy vô bổ, vô duyên. Không thể trách Dũng được vì những công việc ấy mang lại cho anh tiền và nhiều người biết đến, cờ đến tay ai thì người đấy phất thôi. Trách là trách các nhà sản xuất, Ban tổ chức không chọn đúng người chuyên môn để mang lại nhiều thông điệp cũng như ý nghĩa cho người xem mà lại chọn Dũng để mua vui khán giả bình dân.

Tôi có thể nhớ vài câu phát biểu của Dũng trên tivi:

- Giọng hát của Hương Giang còn dễ nghe hơn các qui định của ngành giao thông. (Hương Giang là  thí sinh chuyển giới cuộc thi Việt Nam IDOL có giọng hát rất dở)

- Yasuy là nam  ca sĩ có 3 chân: chân thành, chân chính và chân phương. (Điều đó thì liên quan gì đến âm nhạc?)

- Tôi có nghe người ta nói em nghi tôi là gay, nhưng theo tôi với giọng hát của em thì giới tính nào cũng mê. (Dũng nói về Uyên Linh trong đêm chung kết.)

-Hay ở cuộc thi Bước Nhảy Hoàn Vũ, Dũng còn thô hơn khi Thu Minh biểu diễn bài Đường Cong: Đường Cong của bạn làm cho tôi có cái phải thẳng. (Sau đó anh đành chữa lại bằng cách cho Thu Minh 10 điểm vô tội vạ và lý giải cái thẳng là số điểm).

Tôi nhớ khá rõ như thế vì nó ấn tượng, nhưng không phải ấn tượng hay mà là cảm giác khó chịu đến mức phải nhớ, và buồn vì báo chí lại mắc bẫy cứ giật tít ngay ngày hôm sau, vô tình đánh bóng thêm cái tên Dũng Khùng làm người xem và thế hệ trẻ tưởng như thế là cá tính, là hay.

Ở phim cũng vậy. Tất cả các phim của Nguyễn Quang Dũng đều hời hợt nhợt nhạt, đùa quá lố hoặc chả liên quan gì.

Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt là 1 bộ phim tôi nghĩ đáng lý phải bị cấm khi nó làm sai lệch tác phẩm kinh điển của kịch tác gia Lưu Quang Vũ.

Nụ Hôn Thần Chết lại một chiều hướng khác, 1 bộ phim trộn lẫn lãng mạn sến, kinh dị nửa vời và hài thì tự do chủ nghĩa: kiểu màn khoe thân của Trí Nguyễn và Thanh Hằng gây cười câu khách, hay những câu thoại tưởng "giả bộ" sâu sắc nhưng thực chất gượng ép, gây hài tức thời như: "Không phải cái gì dân thấy là công an cũng thấy". Những Nụ Hôn Rực Rỡ thì có chi tiết nói xấu bôi nhọ nhà báo (đòi phong bì) 1 cách vô căn cứ. Mới đây trong Mỹ nhân kế  cũng cố thòng một câu "Bao đời nay Quan lại thời nào mà chẳng tham lam và tàn ác" ... Những câu thoại đó như triết lý 3 xu, nông và không liên quan gì đến câu chuyện phim.

Tôi nghĩ đỉnh điểm cho thấy Dũng Khùng càng ngày càng nhợt nhạt, vô duyên là tác phẩm mới nhất Mỹ nhân kế. Một bộ phim chỉ biết lấy người đẹp câu khách với những cảnh thô thiển Tăng Thanh Hà sờ ngực Thanh Hằng, Thanh Hằng thọc tay vào váy Tăng Thanh Hà... còn rất nhiều cảnh làm tức mắt người xem như thế nhưng đã có nhiều bài phân tích đã nói về bộ phim này nên tôi cũng không cần nhắc lại.

Tôi viết những điều này không vì yêu ghét cá nhân gì với Dũng, vì tôi và Dũng cũng chưa bao giờ gặp nhau và nói chuyện cả. Tôi viết vì sự e ngại khi những giá trị thật của cuộc sống ngày càng ít, những thứ bông đùa vô bổ ngày càng lên ngôi. Tôi thật sự hoang mang khi những người như Dũng lại thành đạt, được đề cao, giữ những vị trí có ảnh hưởng đến số đông, và những sản phẩm thiếu nghiêm túc lại được đón nhận, doanh thu cao. Cuộc sống này còn bao nhiêu người tâm huyết lý tưởng đang bị bỏ rơi, còn bao nhiêu tác phẩm nghệ thuật không có cơ hội ra mắt khán giả.

Cương Nghị

Thứ Bảy, 09/02/2013 10:23

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện