'Thanh âm' Tạ Anh Thư - Rung động một góc trời riêng

(Góc nhìn văn hóa) - Mỗi bài thơ trong tập "Thanh âm" khiến nhà thơ Tạ Anh Thư thấy mình ở thời điểm hiện tại, một con người tĩnh hơn, bình thản hơn và thấu hiểu hơn.

Trải nghiệm để cất lên tiếng thơ riêng

Thi đàn Việt Nam đang chứng kiến sự chuyển mình khi ngày càng nhiều có sự tham gia của các nhà thơ trẻ, mang đến sự hoài niệm cổ kính của thời xa xưa nhưng cũng mang hơi thở của hiện đại, tươi mới trong từng câu chữ.

Những câu thơ trong tập Thanh âm của nhà thơ Tạ Anh Thư vừa xuất bản đã cho thấy rõ nhất tính cách mạng thi ca của thế kỉ 21.

'Thanh am' Ta Anh Thu - Rung dong mot goc troi rieng
Nhà thơ Tạ Anh Thư

Năm 2017, giới thi đàn miền Nam truyền tay nhau tập thơ Người lạ của một nữ nhà thơ trẻ Tạ Anh Thư. Khi đó, người đọc ấn tượng bởi những câu từ giàu chất hình ảnh trong từng câu thơ trong Người lạ.

Thậm chí, một nhà phê bình văn học nghệ thuật khi ấy phải thốt lên rằng, Tạ Anh Thư làm thơ bằng con mắt của người nhiếp ảnh khi những hình ảnh dung dị đời thường được chị quan sát, chắp cảnh thành ngôn từ gần gũi đời thường để người đọc bay bổng trong từng câu chữ.

Rồi đến năm 2018, nữ giảng viên trường Đại học Thủ Dầu Một tiếp tục gửi tới độc giả tập thơ "Người có sẵn trong lòng vết thương" khẳng định thêm bản thể của mình với mọi người về một sự tươi mới nhưng cũng không kém phần hoài niệm về cuộc sống xa xưa, nơi những nét đẹp của con người, nhất là phụ nữ được toát lên với đầy sự trân quý.

Mới đây nhất, nhà thơ Tạ Anh Thư tiếp tục gửi đến độc giả tập thơ "Thanh âm" với chất liệu rất riêng của người đi tìm những rung động trong chính những điều diễn ra xung quanh mình.

Với tập "Thanh âm" lần này, nhà thơ Tạ Anh Thư chia sẻ: "Chúng ta chỉ là những hạt bụi nhỏ nhoi giữa vũ trụ này. Tôi rất thích câu nói này của M. Gorki: "Mỗi người đến, hát bài hát của mình rồi đi". Giản dị vậy thôi!

"Thanh âm" chính là tôi của của hiện tại và tôi yêu con người đó. Ở Thanh âm, tôi thấy mình tĩnh hơn, bình thản hơn, thấu hiểu hơn".

Với mỗi vần thơ của mình, Tạ Anh thư không chọn cho mình con đường "phơi bày tâm hồn" trong thơ ca mà thay vào đó là sự "quan sát, trải nghiệm" để ngôn từ cất tiếng.

Nữ thi sĩ này luôn đợi xem mỗi ngày cuộc sống sẽ mang đến điều bất ngờ gì và tận hưởng nó. Với chị, cả niềm vui, nỗi buồn đều đẹp và mình đều thong thả đón nhận chúng trong kiếp nhân sinh này.

"Hồn thơ đa cảm"

Nhà thơ Tạ Anh Thư sinh năm 1982, hiện đang sống tại Bình Dương. Ngoài công việc giảng viên Ngữ văn tại Trường Đại học Thủ Dầu Một, chị còn có cho mình niềm vui đưa những điều mắt thấy, tai nghe vào trong từng bài thơ của mình.

Dù mới bước chân vào thi đàn của giới văn nghệ miền Nam chưa quá lâu nhưng nhà thơ Tạ Anh Thư đã gây được nhiều bất ngờ và thiện cảm trong lòng đồng nghiệp.

Từng nhận xét về nữ thi sĩ trẻ này, nhà thơ Đỗ Anh Vũ nói: "Những đa cảm, đa đoan của hồn thơ Tạ Anh Thư để lại nhiều dư âm ngọt ngào cho người đọc… Dù cho hạnh phúc, niềm vui có ít mà mênh mang sầu muộn suy tư thì nhiều, nhưng chẳng phải nỗi buồn hay những vết thương lòng vẫn như một mặt thứ hai tất yếu của đời sống này đó sao".

Tạ Anh Thư khá có duyên với những thể thơ ngắn, từ bốn đến sáu chữ. Có thể thấy, chất suy tưởng và tư duy triết học là điểm nổi trội ở những bài này và đó cũng là một ưu điểm của thơ Tạ Anh Thư, điều mà ta rất ít gặp ở những cây viết nữ khác.

Nếu ai có dịp trò chuyện với Tạ Anh Thư thì bạn sẽ thấy cuộc đời mình được đẹp lên từ giây phút ấy vì từ đó rồi…. ta sẽ biết yêu quý mình và yêu quý kiếp nhân sinh.

Nhà thơ Đỗ Anh Vũ bảo rằng, người đọc được nhận món quà thơ và thấy lòng mình rung cảm, thì chính là khi ấy, giá trị của thơ ca thêm một lần nữa được khẳng định trong đời sống.Và mỗi lần đọc thơ Tạ Anh Thư, ông Vũ lại có được cho mình những rung cảm ấy.

Ông Vũ nhớ lại, khi mình đọc xong "người có sẵn lòng mang vết thương" của Tạ Anh Thư, bản thân mình cũng tìm thấy ra sự đồng điều mà viết ra cảm nhận:

“Trời ban cho một vết thương/ Để ta đến cuối con đường tìm em/ Đợi từ ngày đợi sang đêm/ Đến khi mình lẳng lặng chìm vào mê/ Thì em bỗng đến, ô kìa/ Nhưng sao mình chẳng thể chìa tay ra/ Em ở gần, em ở xa/ Nhìn em mà ngỡ như là nhìn trăng/ Đường về mưa gió giăng giăng/ Hồn thành lá cỏ tưới bằng đêm sương/ Roi đời vốn dĩ chẳng nương/ Sẵn lòng, ta nhận vết thương vào mình…”.

(còn tiếp)

Linh Đan

Thứ Năm, 08/07/2021 15:31

Sự Kiện