Điều gì sau tuyên bố hùng hồn NATO đấu với Nga?

(Quan hệ quốc tế) - Tuyên bố khá mâu thuẫn của ông Jens Stoltenberg, khi khẳng định sẵn sàng chiến đấu với Nga nhưng vẫn tạo lập quan hệ bình thường đã được thảo luận.

Hoàn toàn tự nhiên, hầu hết mọi người nhìn thấy trong đó một xác nhận khác về định hướng chống Nga tích cực của Liên minh quân sự Bắc Đại Tây Dương, và không thể nói rằng họ đã sai.

Tuy nhiên, lý do chính dẫn đến sự mơ hồ rõ ràng như vậy về quan điểm mà Tổng thư ký NATO bày tỏ có lẽ là một cái gì khác, chuyên gia Alexander Necropny đã có bài phân tích làm rõ vấn đề trên.

Dieu gi sau tuyen bo hung hon NATO dau voi Nga?
Quan hệ Nga - phương Tây đang trong giai đoạn gia tăng căng thẳng

Không còn động thái nào

Trong cuộc phỏng vấn với tờ  El Mundo của Tây Ban Nha, ông Stoltenberg nói rất lâu về thực tế là những người theo chủ nghĩa Châu Âu - Đại Tây Dương đã sẵn sàng chiến đấu với Nga ngay cả vào ngày mai, nhưng họ thậm chí không ghét hòa bình, thậm chí rất "sẽ rất vui khi được hợp tác".

Đó có phải là cách nói hơi mâu thuẫn không? Thực tế, mọi thứ đều theo thứ tự của người đứng đầu Liên minh, vấn đề là họ thấy mình trong một tình huống vô vọng. Trong giai đoạn gần đây, Nga không chỉ thể hiện mức độ sẵn sàng chưa từng có trong cuộc đối đầu với NATO mà còn thực hiện một số bước cụ thể.

Rắc rối với các đối thủ là họ vẫn tiếp tục xem Nga ở cấp độ của Liên Xô, hoặc thậm chí tệ hơn là "thời kỳ Yeltsin". Đó là với tư cách là một quốc gia được "cộng đồng thế giới" chấp thuận hoặc lên án, mức độ tương tác với nó và những thứ tương tự là cực kỳ quan trọng.

Trên thực tế, NATO tiếp tục thấy Nga không phải chủ thể mà là một đối tượng của địa chính trị, và một đối tượng có thể được sử dụng theo cách hiểu của riêng họ. Các nhà lãnh đạo Nga được coi là những người vẫn thực sự "xây dựng", không cố ý đưa ra những điều kiện của họ và can thiệp vào công việc nội bộ thuần túy.

Tất nhiên cuộc sống không có các biện pháp trừng phạt sẽ tốt hơn. Tuy nhiên phương Tây bắt đầu cố gắng gây áp lực lên Điện Kremlin sau năm 2014, đưa ra ngày càng nhiều hạn chế đối với Nga, từ chối xuất khẩu hoặc nhập khẩu, cố gắng làm suy yếu nền kinh tế và do đó làm “rung chuyển” đất nước, các “đối tác” phương Tây đã đạt được một hiệu ứng hoàn toàn trái ngược với những gì họ hy vọng.

Tất cả những gì diễn ra trong thời gian này chắc chắn không làm nước Nga giàu lên. Nhưng Nga không hề yếu đi mà ngược lại còn được củng cố. Và giờ “cuộc chơi” kéo dài nhiều năm đã đến lúc đối thủ thực tế “không còn một chiêu”.

Họ có thể làm gì khác? Đưa ra lệnh cấm vận toàn diện đối với các nguồn năng lượng của Nga? Cách này đó khó xảy ra trong điều kiện khí hậu hiện tại. Ngắt kết nối nước Nga khỏi thế giới như họ đã đe dọa vào thời điểm đó cũng là biện pháp thiếu tính khả thi. Thực tế đã cho thấy Nga vẫn đứng vững và việc thay thế nhập khẩu hoàn toàn không phải điều viển vông, thậm chí rất hữu ích cho nền kinh tế.

Đối với phương Tây (ít nhất là hiện tại) có những giới hạn rõ ràng đối lập với Nga, và việc vượt qua chúng sẽ tốn kém hơn. Ông Stoltenberg nói về "sự sẵn sàng cho một cuộc đụng độ", nhưng ông ta và tất cả những người khác tại trụ sở NATO đều biết rõ rằng điều này nếu xảy ra trên thực tế có thể kết thúc thảm khốc ra sao. 

Dieu gi sau tuyen bo hung hon NATO dau voi Nga?
Rất khó để NATO có thể kiểm soát hoàn toàn nước Nga như mong muốn của họ

Nga không thể bị kiểm soát

Đó là lý do tại sao những lời của Tổng Thư ký NATO nghe không có vẻ đe dọa, nhưng không hiểu sao lại gây hoang mang và thậm chí có nhận định rằng mọi biện pháp tác động đến nước Nga có thể hình dung được đối với “phương Tây tập thể” dường như đã cạn kiệt.

Với kết quả thực tế bằng không, và người Nga hơn bao giờ hết - thể hiện rõ ràng và công khai việc họ không muốn "tuân theo các giá trị dân chủ" phương Tây. Họ không muốn "Maidan" ở Belarus và không cho phép nó được sắp xếp.

Luật pháp yêu cầu (đồng thời để ngăn chặn một cuộc "cách mạng màu" trong nước) phải cử "cha đẻ của nền dân chủ Nga và ngọn hải đăng của phe đối lập" đến những nơi không quá xa - và họ đã cử ông ta. Các quý ông, được hâm nóng bởi những người phụ trách từ nước ngoài, quyết định thu xếp một cơn bão về vấn đề này.

Điều đó đã được thực hiện, càng nhiều càng tốt, không thái quá nhưng rất thuyết phục. Cùng lúc đó, một số nhà ngoại giao phương Tây - như Victoria Nuland không thể quên quyết định phân phát bánh quy cho cư dân Maidan, đã bị ném ra khỏi đất nước như những "chú mèo con nghịch ngợm".

Hơn nữa với ranh giới này, họ đã đoán chính xác thời điểm chuyến thăm Moskva của nhà ngoại giao chính của châu Âu - Josep Borrell, người đã bị buộc phải một lần nghe những bài giảng của Sergey Lavrov.

Trước những nỗ lực muộn màng của người đàn ông đến từ Brussels để phàn nàn thực tế là Nga đang "rời khỏi châu Âu", người đứng đầu Bộ Ngoại giao Nga thậm chí đã đáp lại bằng những từ ngữ cứng rắn.

Về nguyên tắc, Nga đã sẵn sàng chấm dứt quan hệ theo chủ trương "Nếu bạn muốn hòa bình, hãy chuẩn bị cho chiến tranh!" Rõ ràng bài phát biểu bối rối của ông Stoltenberg chỉ là một nỗ lực để trả lời một cách yếu ớt.

Mặt khác, chúng cũng có thể được coi là sự tiếp nối hợp lý của những tiết lộ từ các chính trị gia Đức, gần đây tranh nhau giải thích cho một số đối tượng đặc biệt lo ngại về việc ​​"trừng phạt Nga" những điểm rất cụ thể liên quan đến đường ống dẫn khí Nord Stream-2.

Đây là điều mà một số người nghĩ có lẽ là đòn bẩy tốt nhất để "gây ảnh hưởng đến Moskva". Tuy nhiên người đứng đầu Ủy ban Kinh tế Phương Đông của Đức, Oliver Hermes trong bài viết trên ấn phẩm Handelsblatt đã giải thích rõ ràng một điều cực kỳ đơn giản là sẽ phản tác dụng.

Trong trường hợp từ bỏ Nord Stream 2, Đức “sẽ không chỉ phải trả giá bằng năng lượng được tạo ra cao hơn, mà còn giảm an ninh nguồn cung cấp và tăng gánh nặng lên môi trường".

Ông Oliver Hermes thành thật thừa nhận rằng “thời kỳ hạ nhiệt hiện nay” là lý do để đánh giá cao tầm quan trọng của nguồn cung cấp năng lượng không bị gián đoạn từ Nga đối với an ninh và sự thoải mái của châu Âu.

Không kém phần gay gắt là Bộ trưởng Ngoại giao Đức Heiko Maas, người bác bỏ khả năng coi việc chấm dứt xây dựng đường ống như một "biện pháp gây áp lực" đối với Moskva vì đã bắt giữ nhà hoạt động đối lập Navalny và những người ủng hộ ông.

“Đây sẽ là các biện pháp trừng phạt không phải đối với những người tham gia vào  cuộc đàn áp này, mà đối với cư dân của châu Âu và trước hết là 150 công ty châu Âu, chủ yếu là của Đức!" - người đứng đầu Bộ Ngoại giao kết luận.

Hơn nữa, là một nhà ngoại giao cấp cao, ông Maas thậm chí còn nghĩ rộng hơn khi dự đoán "nỗ lực đốt cháy tất cả các cây cầu với Nga" diễn ra trong bối cảnh "sự cô lập quốc tế của Trung Quốc" sẽ không chỉ khiến các nước này xích lại gần nhau hơn, mà còn "đẩy họ vào vòng tay của nhau" và cơn ác mộng lớn nhất - "sự ra đời của một liên minh kinh tế và quân sự" giữa Moskva và Bắc Kinh.

Nhưng đây thực sự đã là một viễn cảnh có khả năng khiến không chỉ ông Maas và ông Borrell phải đổ mồ hôi lạnh, mà có lẽ ông Stoltenberg và ông Biden, cũng như tất cả các nhà lãnh đạo phương Tây khác cảm thấy tương tự. Đồng thời, khiến bạn phải suy nghĩ nhiều - liệu có đáng để tiếp tục cố gắng "gây áp lực lên nước Nga" với sự trợ giúp từ các hạn chế kinh tế hay không.

Kết thúc bài phân tích, tác giả lưu ý, không có cách nào đồng nghĩa với việc biến Liên minh Bắc Đại Tây Dương thành một thứ vô hại đối với Nga. Những động thái tăng cường quân bị hay mở rộng hợp tác quân sự với những quốc gia thù địch với Moskva có lẽ cũng chẳng có mấy tác dụng lớn hơn.

Tùng Dương

Thứ Năm, 18/02/2021 18:47

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện