Tôi ly hôn vì không được tôn trọng khi sống bên anh

(Tình yêu) - Cứ ngỡ lấy anh, con tôi sẽ có bố, tôi sẽ có một bờ vai để tựa vào lúc mệt mỏi nhưng không phải vậy...

28 tuổi, tôi làm mẹ đơn thân của một cô con gái xinh xắn, dễ thương. Đứa bé là kết quả của mối tình kéo dài 3 năm giữa tôi và người đàn ông ấy đã từng định lấy tôi làm vợ. Nhưng rồi anh đã không thực hiện lời hứa với tôi với lý do đứa trẻ chưa chắc đã là con của anh.

Toi ly hon vi khong duoc ton trong khi song ben anh
Ảnh minh họa

Mọi người khuyên tôi phá thai, làm lại từ đầu, nhưng tôi yêu con, thương con, và cũng để chứng minh cho người đàn ông bội bạc kia thấy rằng, tôi không phải như anh ta nghĩ. Đứa con này là của anh, và chỉ anh mới động vào được người tôi cho đến tận bây giờ.

Bố mẹ tôi là những người cổ hủ, họ không chấp nhận tôi có con mà không có chồng, nên không muốn tôi về quê sống. Tôi một mình phải bám trụ tại thành phố, một mình nuôi con và nhờ vào sự hỗ trợ của những người không quen biết. Đến bây giờ, tôi vẫn biết ơn họ vì đã yêu thương, che chở mẹ con tôi lúc khó khăn nhất.

Khi con gái được hơn 1 tuổi, bố mẹ muốn tôi lấy chồng, một người cùng quê. Anh không giỏi giang, không có công việc ổn định, kém tôi về mọi thứ. Thời điểm ấy, tôi chấp nhận làm vợ anh, dù không hề yêu, vì nghĩ anh chấp nhận một đứa con gái không trọn vẹn như tôi, lại có một đứa con, có nghĩa anh không xấu. Anh cũng nói, sẽ lo lắng, che chở cho mẹ con tôi, yêu thương con gái tôi như con của anh vậy.

Lấy anh, bố mẹ tôi sẽ đỡ buồn, con tôi cũng có bố và quan trọng hơn là tôi sẽ có một bờ vai để tựa vào mỗi khi buồn, cô đơn. Nhưng những gì tôi kỳ vọng ở anh đều không có.

Cưới nhau xong, anh chẳng đi làm gì, chỉ suốt ngày quanh quẩn ở nhà, rảnh thì đi cờ bạc, uống rượu. Anh cũng không giúp tôi việc nhà, không chăm con để tôi đi làm, tôi nhắc nhở thì có lần anh đánh tôi, đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà. Anh cũng nghe theo một số người bạn xấu, không quan tâm, yêu thương con gái tôi như những gì anh đã hứa.

Làm vợ anh, tôi phải gồng mình kiếm tiền lo cho gia đình, lo cho các con, vì chồng không hỗ trợ được gì. Nhưng cũng không được làm những gì mình thích, mình muốn, vì những gì tôi muốn thì anh lại không muốn. Bố mẹ anh thì không coi tôi ra gì, vì họ luôn cho rằng một đứa con gái lỡ dở, có con riêng như tôi thì không xứng đáng với trai tân như anh.

Sống với anh, tôi không thấy mình được tôn trọng, yêu thương. Nên quyết định dừng lại dù đã có con chung với anh, bố mẹ muốn tôi chấp nhận và chờ đợi anh sẽ thay đổi. Nhưng chờ đợi đến bao giờ, khi bản thân anh không muốn thay đổi. Mà chịu đựng cả cuộc đời thì quá dài, tôi không thể.

Liên

Thứ Hai, 17/05/2021 07:44

Sự Kiện