Thu nhập không có mà tôi còn phải nuôi cả cháu chồng

(Tiền bạc) - Ở nhà nghỉ dịch gần năm rồi, tiền không kiếm ra mà tôi vẫn phải nuôi cả cháu của chồng...

Chào độc giả, tôi năm nay 27 tuổi, vừa lấy chồng được 2 năm. Trước đây, tôi làm việc cho một công ty du lịch, thu nhập mỗi tháng cũng được 20-30 triệu đồng. Còn chồng tôi, cưới xong anh đi xuất khẩu lao động tại Nhật Bản, cũng được gần 2 năm. Nhưng sang đó được vài tháng thì dính dịch Covid-19, nên có những thời điểm anh chỉ ăn rồi nằm ở nhà trọ, chứ không kiếm ra tiền, ăn uống cũng phải tiết kiệm.

Thu nhap khong co ma toi con phai nuoi ca chau chong
Ảnh minh họa

Bản thân tôi gần 1 năm nay chỉ đi làm được vài tháng sau Tết, sau đó lại dịch và nghỉ dài, chẳng có việc làm, đồng nghĩa với không có thu nhập. Trong khi đó, chúng tôi lại mua nhà trả góp, nên mỗi tháng vẫn phải trả lãi và gốc ngân hàng 7 triệu đồng. Nếu thu nhập như trước đây, tôi chẳng ngại đóng tiền ngân hàng hàng tháng, nhưng bây giờ thì quả là khó khăn với vợ chồng tôi.

Để bù đắp lại thu nhập và có tiền chi tiêu hàng ngày, tôi vẫn phải bán hàng online, nhưng thu nhập không đều, mỗi tháng cũng chỉ được 5-6 triệu, đủ để sinh hoạt hàng ngày.

Vậy mà hơn 1 năm nay tôi vẫn phải nuôi cháu chồng học đại học trên thành phố. Khi lên thành phố nhập học, không có chỗ ở, nhà tôi chồng lại không có nhà, nên chị gái chồng và chồng đều muốn cháu đến ở cùng tôi cho đỡ buồn. Tôi cũng không thấy phiền gì nên đồng ý.

 Nhưng suốt hơn 1 năm đó tiền ăn uống, đóng góp sinh hoạt không thấy chị chồng nhắc đến, cũng không thấy cháu chồng đưa cho tôi. Trong khi ngày nào tôi cũng phục vụ ăn sáng, ăn tối, chỉ có trưa  đợt tôi đi làm thì cháu ăn linh tinh ở lớp hoặc tự về nhà nấu ăn vì trưa tôi không có nhà. Bây giờ tôi ở nhà thì phục vụ cả ăn trưa.

Nghỉ dịch sinh viên được nghỉ, nhưng cháu chồng cũng không muốn về quê, cứ ở lại đây và suốt ngày ngồi trong phòng xem máy tính, chát chít, đôi khi học online, còn tôi vẫn phải phục vụ cơm nước, ăn uống, ăn xong lại dọn dẹp chứ không thấy cháu chồng động tay việc gì. Đôi khi tôi nghĩ, mình chẳng khác gì người giúp việc cho cháu chồng, tôi nói với chồng thì anh bảo tôi cháu còn nhỏ, đừng để ý, rồi khuyên tôi chịu khó vài năm khi cháu ra trường thì thôi.

Nhưng tôi không thể nào mà không ức chế được, khi mà hơn 1 năm nay phục vụ, nhưng đến tiền ăn, tiền sinh hoạt hàng ngày cũng không hề đóng góp, cũng không nói năng gì. Trong khi tôi cũng đang khó khăn vì dịch bệnh không có việc làm, tôi có nên nói thẳng với chị chồng để chị ấy đóng góp không, hay cứ im lặng và chịu đựng ấm ức thêm vài năm nữa.

Bích

Chủ Nhật, 13/06/2021 08:44

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện