Để xuyên thủng hệ thống phòng không Nga, NATO cần gì?

(Bình luận quân sự) - IISS cho rằng cần phải xây dựng lý thuyết về các chiến dịch đường không, nhằm loại bỏ bất kỳ mối đe dọa nào từ Nga ở trên không.

Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế tính toán các kịch bản đánh bom Matxcova

 Xin giới thiệu tiếp ngay bài viết với tiêu đề và phụ đề trên của kỹ sư tên lửa quen thuộc Vladimir Tuchkov nhân Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế mới công bố bản báo cáo mới. Bài đăng trên “Svobodnaia Pressa” ngày 16/12/2020.

De xuyen thung he thong phong khong Nga, NATO can gi?
Trên ảnh: bệ phóng của tổhợptên lửa phòng không S-300P trên khung gầm xeKrAZ-255 (Ảnh chụp từ mànhinh/ Bộ Quốc phòng Liên bang Nga / TASS)

Bộ Tư lệnh NATO, cả chính trị lẫn quân sự, trong nhiều năm liền liên tục đã và đang ráo riết chuẩn bị các kịch bản cho một cuộc đụng độ vũ trang với Quân đội Nga. Chưa hết, công việc trên không chỉ giới hạn trong việc soạn thảo các kịch bản thuần túy lý thuyết.

Số lượng các cuộc tập trận trên các vùng lãnh thổ giáp biên giới Nga không ngừng tăng lên, thậm chí NATO còn thường mời các chuyên gia thống kê nói được tiếng Nga “dự khán” các cuộc tập trận này.

Tham gia vào tiến trình này còn có một tổ chức rất có uy tín trong thế giới Phương Tây,-một tổ chức mà trong điều lệ của nó có ghi rất rõ mục tiêu là “không phổ biến vũ khí hạt nhân và kiểm soát vũ khí để đảm bảo an ninh". Đó chính là Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (International Institute for Strategic Studies - IISS) có trụ sở chính đóng tại London.

Mới đây, IISS đã công bố một bản báo cáo, trong đó các chuyên gia phân tích của Viện cố gắng tìm câu trả lời cho câu hỏi: liệu NATO có đủ tiềm lực để đối phó ngay lập tức và hiệu quả với các tổ hợp tên lửa phòng không cơ động Nga để chọc thủng hệ thống phòng không Nga không?

Có nghĩa là, cần phải hiểu theo cách sau: liệu các lực lượng NATO có đủ tiềm lực để phát động một cuộc chiến tranh chống Nga hay không? Bởi vì một cuộc chiến tranh hiện đại sẽ bắt đầu chính từ một chiến dịch đột phá chọc thủng hệ thống phòng không và một chiến dịch đường không ồ ạt tiếp ngay sau đó tấn công bằng tên lửa và bom nhằm vào cơ sở hạ tầng quân sự và công nghiệp nằm sâu trong lãnh thổ (đối phương).

 Nhưng cùng với đó, trong báo cáo này IISS đã loại trừ khả năng sử dụng các lực lượng hạt nhân. Và một cuộc đụng độ của các lực lượng thông thường dọc theo toàn bộ tuyến biên giới Phía tây của Nga cũng ít có khả năng xảy ra. IISS xem xét khả năng xảy ra một cuộc xung đột hạn chế với các hoạt động tác chiến xảy ra trên một không gian địa lý giới hạn.

Báo cáo của IISS nêu rõ: “Không quân Châu Âu sẽ không cần phải tấn công trên toàn tuyến ngoại vi (dọc biên giới Nga). Thay vào đó, chỉ cần chế áp được hàng phòng ngự để đột phá tạo hàng lang xuyên qua hàng phòng thủ tại những điểm (khu vực) được bảo vệ tương đối yếu.

Báo cáo IISS, như đã thấy, nói về tấn công, về các chiến dịch đầu tiến, về  gây hấn,xâm lược, tuyệt nhiên không bàn về phòng thủ.

Để đảm bảo cho các hoạt động của Không quân NATO một cách an toàn tương đối khi tấn công sâu vào lãnh thổ Nga và tấn công các mục tiêu khác, IISS cho rằng cần phải xây dựng lý thuyết về các chiến dịch đường không, nhằm loại bỏ bất kỳ mối đe dọa nào từ Nga ở trên không. Nói chung, đối với những khẳng định kiểu như vậy, cũng không cần phải có tài năng gì xuất chúng lắm.

Sau đó (trong báo cáo trên của IISS) là đến môn số học. Nhưng không hiểu sao lại là một môn số học rất kỳ quặc. Các lực lượng NATO tại Châu Âu hiện sở hữu khoảng 1.600 máy bay. Nhưng chỉ có 59 chiếc trong số đó có chức năng chế áp và tiêu diệt các phương tiện hòng không –tức là chế áp các tổ hợp tên lửa phòng không và các đài –trạm radar phục vụ chúng. Theo IISS, thì đó là 35 chiếc Tornado ECR trong trang bị của Không quân Đức và Ý, 24 chiếc F-16CJ của Không quân Mỹ đang triển khai trên lãnh thổ Đức.

De xuyen thung he thong phong khong Nga, NATO can gi?
Tornado ECR

Cần phải nói rằng IISS đã “cắt xén” quá nhiều số lượng những máy bay NATO có khả năng đối phó với các tổ hợp tên lửa phòng không. Vậy những tên được dẫn đường tới mục tiêu bằng tín hiệu của radar đang hoạt độngdùng để làm gì. Quả thực, những tên lửa như vậy - AGM-88 –đúng là được trang bị cho Tornado ECR và F-16CJ.

De xuyen thung he thong phong khong Nga, NATO can gi?
F-16CJ

Nhưng cùng với đó, bất kỳ một chiếc máy bay F-16 nào, bắt đầu từ biến thể Block 50, đều có thể được trang bị thêm, một thiết bị bổ trợ cho hệ thống ngắm AN / ASQ-213, và vì vậy có thể dẫn các bom bay ​​GBU-31 đến đài radar của các hệ thống phòng không (đối phương). Số lượng những máy bay như vậy của Không quân NATO chắc chắn là nhiều hơn con số 24.

Và máy bay tiêm kích Châu Âu Typhoon- nó cũng được trang bị hai kiểu tên lửa chống radar - AGM-88 của Mỹ và ALARM của Anh. Đã có tới 550 máy bay tiêm kích như vậy được xuất xưởng.

Vâng, và chúng ta cũng không được phép quên chiếc F-35 mốt mới trứ danh, chiếc máy bay mà theo Công ty sản xuất nó là Lockheed Martin khẳng định,thì có thể làm được tất tần tật mọi việc. Và ưu điểm chính, một lần nữa, lại vẫn theo các tuyên bố của Lockheed Martin, là có thể tự do bay vào các khu vực phòng khôngđối phương mà không hề bị phát hiện.

Và nó có rất nhiều cảm biến cực nhạy khác nhau cho phép định vị các radar đang hoạt động. Chỉ mỗi tội là số lượng vũ khí mang trong các khoang chứa hơi ít.

Như chúng ta đã thấy, tại Châu Âu đang tập trung một số lượng rất đáng kể các máy bay NATO có khả năng đối phó với các phương tiện phòng không mặt đất. Nếu thực sự chỉ có 59 máy bay như vậy (có khả năng chống các hệ thống phòng không), thì Bộ Tư lệnh Châu Âu của NATO, cơ quan đang ấp ủ kế hoạch tiến hành một chiến dịch không kích chống lại Nga, lẽ ra nên kê súng vào đầu tự sát.

IISS dẫn các số liệu thống kê từ một số chiến dịch mà Không quân Mỹ và nhiều quốc gia NATO tiến hành nhằm đè bẹp các lực lượng phòng không của đối phương.Cuộc đột kích quy mô lớn nhất diễn ra vào năm 1991 trong Chiến dịch “Bão táp sa mạc”.Đã có 4.400 máy bay chiến đấu đã tham gia chiến dịch này.Trong số đó có: 110 máy bay chống radar, 10 máy bay trinh sát điện tử và 22 máy bay tác chiến điện tử.

Trong chiến dịch ném bom người Serbia ở Bosnia năm 1995, đã huy động gần 600 máy bay. Trong số đó có: 34 máy bay chống radar và 10 máy bay trinh sát vô tuyến điện tử.

Trong cuộc tấn công vào Nam Tư năm 1999, đã sử dụng 1.190 máy bay. Trong số đó có: 127 máy bay chống radar, 3 máy bay tác chiến điện tử và 10 máy bay trinh sát vô tuyến điện tử. Trong chiến dịch chiếm đóng Iraq năm 2003, trong số 2.700 máy bay được huy động có 82 máy bay chống radar, 5 máy bay tác chiến điện tử và 14 chiếc máy bay trinh sát vô tuyến điện tử.

Và cuối cùng, vào năm 2011, trong chiến dịch dẫn đến vụ ám sát Muammar Gaddafi,lực lượng NATO do Mỹ đứng đầu đã tập kết tại Lybia 290 máy bay chiến đấu. Trong đó có: 23 máy bay chống radar, 1 máy bay tác chiến điện tử và 5 máy bay trinh sát vô tuyến điện tử .

Hoàn toàn dễ hiểu là đối với các hệ thống phòng không tiên tiến, có khả năng đánh chặn cùng lúc một số lượng đáng kể máy bay nhiều loại khác nhau, thì cần phải có một lực lượng không quân lớn hơn để chế áp chúng. Có thể dễ dàng thấy rõ điều này qua số lượng tối đa các máy bay chống radar tham gia các chiến dịch ở Iraq và Nam Tư. Còn với cái ô phòng không “thủng” của Libya, quân NATO không mất quá nhiều công sức để xử lý.

Trên cơ sở nhữngsố liệu thống kê nói trên, IISđã rất trung thực khi khi đưa tuyên bố sau: các lực lượng NATO Châu Âu đừng có mơ gì về chuyện chọc thủng được hệ thống phòng không của Nga. Và không chỉ bằng lực lượng của 59 máy bay chống radar, như các nhà phân tích London đã thống kê nói trên. Nếu có nhiều hơn gấp năm lần con số đó (59), thì kết quả vẫn sẽ hoàn toàn như nhau.

Bởi vì (chất lượng) các phương tiện kỹ thuật phòng không có trong trang bị của Quân khu Tây Nga, và cả số lượng của nó, khó có thể đem ra so sánh với những gì mà Iraq và Nam Tư đã từng sở hữu.

Loại vũ khí phòng không "mạnh" nhất của Iraq trong năm 1991 là các tổ hợptên lửa phòng không.Có 300 tổ hợp tên lửa phòng không S-75 và S-125. 14 tổ hợp tên lửa phòng không "Kub”, 80 tổ hợp "Osa”, 60 tổ hợp "Strela-10", 100 tổ hợp "Roland".Và cũng có khoảng 500 tổ hợp tên lửa phòng không vác vai.Tất cả những vũ khí trên, ngoài "Kub" ra, đều có thể xếp vào nhóm hàng "Liên Xô thời cổ" và không hiệu quả.

Tình hình ở Nam Tư cũng không khá gì hơn.Có 40 tổ hợp S-75, 60 tổ hợp S-125, 70 tổ hợp "Kvadrat", 113 tổ hợp "Strela-1", 17 tổ hợp "Strela-10", 850 tổ hợp tên lửa phòng không vác vai nhiều kiểu khác nhau.

Còn bây giờ thì chúng ta hãy so sánh (lực lượng phòng không Iraq, Nam Tư) với lực lượng của Bộ đội phòng không Nga trực chiến tại tỉnh Kaliningrad. Tại tỉnh này có 2 trung đoàn tên lửa phòng không S-400 với biên chế 48 bệ phóng tổng cộng 192 quả tên lửa. Cộng thêm số tên lửa trên các xe vận chuyển- nạp đạn, tổng số sẽ vào khoảng 500 quả tên lửa. Đây là những tổ hợp tên lửa phòng không tầm xa đáng tin cậy nhất trên thế giới, có thể đánh chặn máy bay ở cự ly tới 400 km.

Còn có thêm hai trung đoàn tên lửa phòng không S-300PM2 với cơ số đạn  xấp xỉ cơ số đạn tên lửa S-400. Không nghi ngờ gì nữa, hệ thống phòng không / phòng thủ chống tên lửa của khu vực này sẽ được tăng cường Trung đoàn tên lửa phòng không “Vityaz” S-350vừa mới được đưa vào trang bị trong năm nay. Và còn nữa- các tổ hợp tên lửa phòng không lục quân S-300VM và “Buk-M3”. Cũng còn có các phương tiện phòng thủ trong khu vực gần. Ví dụ: "Pantsir" và "Sosna".

Tuy nhiên, bản báo cáo trên của IISS đã bị “đơn giản hóa” thái quá. Phòng không là một nhiệm vụ tổng hợp. Ở các khu vực biên giớiNga còn tập trung các hệ thống tác chiến điện tử mặt đất cực mạnh. Ngoài ra, cũng đừng quên rằng các nhiệm vụ phòng không được giải quyết không chỉ bằng các tổ hợp mặt đất, mà còn bằng lực lượng không quân trong biên chế của binh chủng này (phòng không).

Ở phần kết luận, IISS tuyên bố rằng các lực lượng NATO tại Châu Âu sẽ không thể nào chọc thủng được hệ thống phòng không của Nga. Vì vậy, chỉ có thể hoàn thành những nhiệm vụ được giao (ai giao nhỉ?) bằng cách nhận tiếp viện trên không từ Mỹ. Và đây – lại một lần nữa- một sơ suất khổng lồ của IISS.

Trong trường hợp này, những tổ hợp tên lửa chiến dịch “Iskander-M” có khả năng cày nát các sân bay trên lãnh thổ Ba Lan và Đức sẽ được đưa vào cuộc. Còn nếu như cần phải tấn công vào các khu vực lãnh thổ xa hơn của Châu Âu, thì đã có Hạm đội Baltic được trang bị tên lửa “Kalibr” với tầm bắn 1.600 km.

  • Lê Hùng- Nguyễn Hoàng (dịch)

Thứ Sáu, 18/12/2020 07:47

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện