Tùng Dương buồn vì bị fan của Uyên Linh chỉ trích gay gắt

(Du lịch) - Normal0falsefalsefalseMicrosoftInternetExplorer4

/* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;}

>> Tùng Dương sẽ vượt Uyên Linh tại giải Cống hiến?>> Làm album: Đầu tư khủng, thu giá mềm>> Tùng Dương tự nhận mình ‘điên’… trong nghệ thuật

Chuẩn bị đi lưu diễn ở Mỹ và châu u, nhưng ca sĩ Tùng Dương nói, anh rất quan tâm đến giải Cống hiến và sẽ cố gắng thu xếp về Việt Nam kịp dự lễ trao giải.

- Tùng Dương nghĩ sao khi thời gian qua anh và ca sĩ Thanh Lam bị fan Uyên Linh phản ứng mạnh mẽ vì những lời  nhận xét thẳng thắn đã dành cho Uyên Linh?

- Tôi được bạn bè gửi cho đường link. Cũng hơi buồn khi đọc một số comment của một số khán giả hay lên mạng, họ bình luận nhiều về Thanh Lam và Tùng Dương. Một số người có những lời nói làm ca sĩ bị tổn thương khiến ca sĩ chúng tôi không thể không suy nghĩ. Không chỉ Tùng Dương, Thanh Lam, mà còn có các nghệ sĩ khác cũng bị xúc phạm, động chạm tương tự. Nếu khán giả chịu khó lắng nghe ý kiến và cảm nhận một cách khách quan hơn mà không phiến diện.

"Ai muốn đi thưởng thức nghệ thuật thì sẽ tìm đến với Tùng Dương, Thanh Lam". Ảnh nghệ sĩ cung cấp
Trong cuộc sống của tôi, nếu chỉ đọc những lời comment để mà sốc thì không. Trước đây, đi hát mà bị ai chê thì tôi nhảy dựng lên, phản ứng rất mạnh, nhưng đến giờ, sau 7-8 năm làm nghề, tôi đã thay đổi, tính cách đằm hơn, trưởng thành hơn. Tôi nghĩ quan trọng hơn hết là sự tìm tòi trong nghề nghiệp và sản phẩm phải ghi dấu ấn. Mỗi người làm nghề đều xác định có công chúng riêng của mình, khán giả của tôi không ở diện rộng, không phổ cập nhưng rất theo dõi bước đi của Tùng Dương, luôn cho tôi những động viên trong nghề nghiệp.

- Anh có nghĩ cái tên của mình có thể bán vé hay cứu được một show diễn nào đó không?

- Cái tên của tôi chỉ phù hợp với những chương trình để khán giả thưởng thức, chia sẻ cảm xúc. Tôi không bao giờ tôi vỗ ngực nhận rằng "cái tên mình đảm bảo cho việc bán vé hay hot nhất thị trường hiện nay" mà chỉ muốn nói, ai muốn đi thưởng thức nghệ thuật, lắng nghe thì sẽ tìm đến với Tùng Dương, Thanh Lam hoặc những ca sĩ khác cùng hướng đi.

- Có ca sĩ đếm fan của mình bằng cách ước lượng: trung bình mỗi tỉnh thành ở Việt Nam anh ta có 1000 fan, chưa kể ở Hà Nội và TP HCM thì nhiều hơn, nhân lên với 63 tỉnh thành thì sẽ biết mình có bao nhiêu người hâm mộ. Còn Tùng Dương thì sao?

- Tôi không có thói quen đếm xem mình có bao nhiêu người hâm mộ. Những người hâm mộ của tôi không theo kiểu đứng lên giơ biển: "Tôi yêu Tùng Dương!", hay hét to: "Tùng Dương! Tùng Dương!" trong các show ca nhạc, mà họ là những khán giả ngồi thưởng thức, chiêm nghiệm, có cảm xúc thực sự và thường là nhiều người trung niên. Tuy nhiên tôi cũng thấy càng ngày khán giả của mình càng mở rộng, vì có những bạn trẻ cũng hát Ôi quê tôi, Con cò... Thậm chí trong các cuộc thi, các bạn nam đều chọn những bài hát của tôi để thể hiện. TTôi nghĩ khán giả chấp nhận, yêu thích mình thì họ  mới mang ca khúc của mình ra thi thố, thể hiện. Thà tự hào về điều đó còn hơn ngồi đếm xem mình có bao nhiêu fan, bao nhiêu fanclub.

Làm nghệ thuật không có chỗ cho sự ích kỉ, chỉ muốn mình độc tôn. m nhạc không có sự bắt ép tất cả, nghệ thuật phải tự nhiên, ai thích cái gì thì chọn nghe cái đó sao cho phù hợp với thẩm mỹ nghe nhạc của họ. Tôi luôn sống trong trạng thái cân bằng.

Tuy có thể không nổi như các ca sĩ khác về fan, nhưng khi tôi cất giọng hát lên, tôi thấy các bạn ở bên dưới cũng rất chăm chú lắng nghe tôi hát và dành cho tôi nhiều tình cảm, vẫn vỗ tay trước chất lượng bài hát mà mình mang lại. Có thể tôi hơi lạc lõng một chút xíu so với những ca sĩ khác, nhưng tình cảm người nghe nhạc dành cho tôi rất nhiều, không cần phải theo kiểu cổ động số đông. Fan quá khích tôi cũng đã gặp, nhưng "quá khích" theo kiểu của Tùng Dương chỉ là bắt tay, xuýt xoa, chụp ảnh, ôm hôn thắm thiết... dù mình không phải hot boy!

Tôi rất cám ơn một số em ở Tuyên Quang đã có fanclub, hàng năm gửi tặng tôi những con gấu bông rất xinh và viết trong những lá thư: "Em luôn theo dõi bước đi của anh". Những lá thư đó tôi đều hồi âm hết cho các bạn.

"Sẽ lãng mạn đến khi không còn sống trên đời". Ảnh nghệ sĩ cung cấp

- Từ trước tới nay, chưa bao giờ thấy anh kể về một nửa của mình.

- Với tôi, tình yêu không quá bản năng cũng không quá lí trí, nhưng cũng không yêu theo kiểu tình yêu sét đánh mà quan trọng là qua quá trình tìm hiểu nhau thì dẫn đến tình yêu. Nghệ sĩ có tình yêu mới thăng hoa được. Nhìn vào mắt của họ thì sẽ đoán được họ đang buồn vui hay hạnh phúc, vì nghệ sĩ rất nhạy cảm. Nghệ sĩ khó giấu diếm cảm xúc, tôi cũng vậy.

"Người ấy" của Dương cũng phải có cá tính, nhưng nếu cá tính quá thì đôi khi cũng không được. Tôi luôn yêu cái đẹp, duy mĩ, nhưng cách tư duy của tôi vẫn theo cách nhìn của tôi. Với mọi người, cái đẹp là phải thấy ngay là đẹp, là cái đẹp trời cho kiểu hoa hậu, siêu mẫu, còn với tôi, người ấy có những cái hay, đặc biệt, thậm chí sự hài hòa cũng là đẹp. Tôi thích cái đẹp theo kiểu bài hát Hà Nội của tôi (Lê Minh Sơn), đó là: "Tóc em thơm thơm mùi hoa bưởi, thơm cả cánh chim bay/ Tóc em thơm thơm cả phố phường, thơm ngát Hà Nội của tôi ơi...". Đấy là một cô gái rất đẹp. Có nhiều cách cảm về người phụ nữ và tôi rất đồng cảm với nhạc sĩ Lê Minh Sơn về cách nhìn này.

- Đã sống trong showbiz nhiều năm đến thế, vậy mà Tùng Dương vẫn lãng mạn vậy sao?

- Nghệ sĩ thì cả đời lãng mạn, họ lãng mạn đến khi nào không còn sống trên đời nữa. Lãng mạn thể hiện sự khát khao và coi tình yêu là thiêng liêng, tìm sự tươi mới cho nhau. Nếu cuộc sống cứ phẳng lặng thì sẽ dẫn đến nhàm chán, với tôi, cuộc sống là sự đấu tranh với bản ngã, vận động không ngừng.

Normal0falsefalsefalseMicrosoftInternetExplorer4  /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;}

- Đến bây giờ, tài sản của Tùng Dương sau 8 năm đi hát là bao nhiêu?

- Chỉ là 3 album, bởi có bao nhiêu tiền, tôi đều đầu tư hết vào âm nhạc. Nếu kiếm được 9 – 10, tôi chỉ tiêu 2-3-4 thôi, còn dành dụm phòng ngừa sau này lúc lập gia đình, con cái, lúc bố mẹ ốm đau... Ai mà vỗ ngực nói rằng: "Làm nghệ thuật,tôi rất giàu có", theo tôi không đúng và nên xem lại. Trong thời buổi này, làm nghệ thuật đủ ăn là may lắm rồi. Đầu tư cho nghệ thuật như muối bỏ bể, rất khó nói là tôi dư dả.

- Nhiều nghệ sĩ đã sang kinh doanh để có nhiều tiền. Sao anh không làm như họ?- Tôi mà ôm đồm nhiều việc quá thì có khi chả làm việc gì ra hồn. Tôi sợ nếu kinh doanh, tôi sẽ không còn tư chất nghệ sĩ nữa, mà trở thành "con buôn" với đầu óc quá tỉnh táo. Cuộc sống không cho ai tất cả, được cái nọ, mất cái kia. Nghệ sĩ có thể giàu, nhưng trong giới hạn của nghệ sĩ mà thôi. Chẳng hạn Madonna có thể giàu bằng âm nhạc, nhưng không thể sánh được với tỷ phú dầu mỏ.

- Tùng Dương mới nhận được 30 triệu đồng tiền thưởng từ giải Album vàng cùng với số tiền bán album chắc chắn không thể bù được chi phí 30.000 Euro sản xuất Li ti. Vậy Tùng Dương nghĩ đến việc thu hồi "vốn" ra sao?

- Có lẽ rất khó để nói chuyện là bán đĩa để "hòa vốn". Còn giải thưởng nhận là sự ghi nhận của những người làm nghề, của công chúng, nhà báo, hội đồng nghệ thuật dành cho mình. Tôi nghĩ, với nghệ sĩ, điều đó rất quan trọng. Còn tiền thưởng chỉ để động viên, khích lệ nghệ sĩ, ghi nhận sự nỗ lực của họ, chứ tôi không quan trọng là bao nhiêu và không coi đó là một khoản để bù vào chi phí làm album. Li ti là một album bán chạy nhất của Tùng Dương cho đến thời điểm này.

Normal0falsefalsefalseMicrosoftInternetExplorer4  /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;}

- Anh nghĩ thế nào về sự áp đặt trong âm nhạc mà một số nhạc sĩ hiện nay đang dành cho ca sĩ?

- Việc áp đặt là điều luôn luôn phải gặp trong cuộc sống nhưng một số nhạc sĩ áp đặt cho ca sĩ lại tạo ra sự hạn chế. Nhiều nhạc sĩ sáng tác rất hay, rất giỏi, nhưng chính họ lại đóng khung họ lại vì giết chết sự sáng tạo thứ hai của ca sĩ. Tìm sự đồng điệu là tốt, nhưng người ta phải thể hiện rõ ngôn ngữ, tư duy riêng, cá tính riêng của người hát, chứ nếu nhạc sĩ bảo sao, ca sĩ hát 100% như vậy là hoàn toàn thụ động, mà tôi không phải là người như vậy. Tất nhiên, mình phải hiểu nhạc sĩ muốn nói gì, bởi vậy tôi luôn trau dồi văn hóa đọc của mình. Thời gian rảnh rỗi, trước khi đi ngủ tôi vẫn đọc một số tác phẩm để nâng tầm hiểu biết, suy nghĩ của mình lên, dù có thể chưa nhiều, nhưng dần dần cũng giúp tôi hiểu sâu hơn ca từ của các tác giả. Biết đâu, sau này tôi lại tự viết ca từ cho những bài hát của mình thì sao. 

"Tôi không ra nhiều album, nhưng mỗi album đều đánh dấu sự nghiên cứu, đầu tư kĩ càng". Ảnh nghệ sĩ cung cấp

- Được đề cử ở ba hạng mục cho giải Cống hiến, anh nghĩ sao về điều này?- Tôi từng được hai giải Cống hiến rồi và tôi không phải là người ham hố giải thưởng, phải muốn cho bằng được giải này giải kia, mà chỉ vui vì được ghi nhận. Giải thưởng này theo tôi là có chất lượng, do các nhà báo bình bầu dựa theo nhãn quan của người làm báo. Tôi thấy những giải thưởng Cống hiến đã qua trao rất chính xác. Chữ "Cống hiến" ở đây nhiều người cho rằng phải cống hiến nhiều, có nhiều sản phẩm, nổi bật trong năm, hay sống lâu lên lão làng... Tôi không nghĩ như vậy, quan trọng là bạn đột phá, sáng tạo nhiều, đó mới gần với tiêu chí của Cống hiến. Không phải cứ nghệ sĩ ưu tú, nghệ sĩ nhân dân đã được giải Cống hiến, mà trong năm đó, bạn hoạt động nghệ thuật nhiều, phát minh, sáng tạo ra một cái gì đó và được giới chuyên môn công nhận.

- Nghĩ về Cống hiến như vậy nên có vẻ sau hai lần nhận giải này, Tùng Dương lại tự đặt lên vai mình những nhiệm vụ quá nặng nề?

- Trái lại, công việc của tôi trở nên hứng khởi, thoải mái hơn rất nhiều. Thực ra, mỗi nghệ sĩ khi làm việc luôn hướng đến mục tiêu nào đó, với tôi là được khán giả ghi nhận, chia sẻ với tâm huyết của mình. Đã theo nghệ thuật thì bất kể lúc nào cũng phải như một cơn sóng ngầm, ngoài những lúc bung phá thì âm ỉ chảy bên dưới, không có nghĩa là lười nhác, không hoạt động gì. Tôi mất 2 năm mới thực hiện xong album, hoàn toàn không đơn giản chút nào, nó gần với xu hướng thế giới với tính đương đại, thể nghiệm, nhưng cũng mang yếu tố dân gian gần gũi như con nhện, con cò... đậm chất Việt, kết hợp với nhạc cụ giao hưởng và âm thanh điện tử trên thế giới, tạo sự đa chiều và hướng nội song song với sự hướng ngoại. Tôi rất tự hào về Li ti, tất nhiên, ban đầu chưa thể hoàn chỉnh như mình mong muốn được, chỉ là sự thể nghiệm, điều đó sẽ rút kinh nghiệm cho những album sau này. Tôi không ra nhiều album, nhưng mỗi album đều đánh dấu sự nghiên cứu, đầu tư kĩ càng.

- Trong số những ca sĩ cùng được đề cử với mình, anh đánh giá cao ai?

- Tôi thấy có đầy đủ cả những người gạo cội như chị Thanh Lam, những người đương đại như Tùng Dương, Đức Tuấn, Hà Anh Tuấn và gương mặt mới như Uyên Linh, phản ánh đúng đời sống nhạc Việt năm vừa rồi. Tôi nghĩ là hội đồng nghệ thuật, các nhà báo đặt tiêu chí và tuyển chọn ra gương mặt xứng đáng nhất với chữ cống hiến. Còn với tôi, những đề cử đó đều xứng đáng.

Thứ Tư, 16/03/2011 17:25

Sự Kiện