Bạo lực học đường: Trách nhiệm của Gia đình-Nhà trường-Xã hội

(Giáo dục) - Vụ việc này chỉ là phần “vỡ tung” ra của căn bệnh đã trở nên trầm trọng trong toàn xã hội mà nhà trường là nơi dễ bị tổn thương nhất.

Vụ việc nữ sinh lớp 9 bị bạo hành bởi chính các bạn cùng lớp của mình tại Trường THCS Phù Ủng (Huyện Ân Thi) đã làm nóng dư luận và câu hỏi đặt ra là: Trách nhiệm của gia đình, nhà trường và xã hội trong vấn đề giáo dục đạo đức, lối sống, hành vi ứng xử cho học sinh ra sao? Giải pháp nào cho cả một nền giáo dục trước làn sóng bạo lực dường như đang tràn vào học đường từ tất cả các ngõ ngách?

Phóng viên Đất Việt đã có dịp gặp gỡ và trao đổi thẳng thắn với PGS. TS. Nguyễn Thị Ngân Hoa - Hiệu trưởng Trường Tiểu học & Trung học cơ sở Victoria Thăng Long (thành viên nghiên cứu chính của Đề tài Nghiên cứu đề xuất mô hình gia đình – nhà trường – xã hội trong giáo dục đạo đức, lối sống cho học sinh, sinh viên đáp ứng yêu cầu đổi mới đất nước và hội nhập quốc tế - KXGD/16 – 20. ĐT.024) về vấn đề này.

PV: - Với tư cách là một nhà giáo và một người chịu trách nhiệm quản lý nhà trường, bà có thể cho biết quan điểm về vụ việc nữ sinh bị bạo hành tại trường Phù Ủng? Trách nhiệm của giáo viên và Hiệu trưởng đến đâu trong sự việc này?

PGS Nguyễn Thị Ngân Hoa: - Vụ việc này chỉ là phần “vỡ tung” ra của căn bệnh đã trở nên trầm trọng trong toàn xã hội mà nhà trường là nơi xung yếu nhất, dễ bị tổn thương nhất và cũng khó che giấu nhất. Xét về trách nhiệm trực tiếp, tất nhiên cô giáo chủ nhiệm và thầy hiệu trưởng nhà trường, rồi tổ chức đoàn đội trong nhà trường phải là những người chịu trách nhiệm đầu tiên vì sự việc xảy ra trong trường (dù là sau giờ học) và với học sinh của trường.

Tuy nhiên, không ai vô can cả, hành vi hung hãn và côn đồ của một nhóm học sinh như vậy không phải là ngẫu nhiên, nó là hệ quả của cả một quá trình sống, hành vi ứng xử trong trong gia đình, nhà trường mà hoàn toàn không được chú ý điều chỉnh. Các em còn đang tuổi vị thành niên, những bất thường trong hành vi (ứng xử, nói năng) trong gia đình và ở nhà trường lẽ ra phải được nhận diện sớm và phối hợp để điều chỉnh. Nếu có sự nhận diện, cảnh báo và điều chỉnh những nguy cơ trong lối sống của học sinh từ các phạm vi trên, chắc chắn sẽ giảm thiểu được những vụ việc học sinh ứng xử côn đồ, phi nhân tính như hiện nay trong nhà trường, ngoài xã hội.

Bao luc hoc duong: Trach nhiem cua Gia dinh-Nha truong-Xa hoi

PGS. TS Nguyễn Thị Ngân Hoa – Hiệu trưởng Trường TH & THCS Victoria Thăng Long: Phối hợp chặt chẽ giữa Gia đình – Nhà trường và Xã hội trong quá trình giáo dục đạo đức cho học sinh là một vấn đề cấp thiết hiện nay

PV: - Phải chăng nạn bạo hành trong nhà trường hiện nay, đặc biệt là vụ việc nữ sinh ở Hưng Yên là hậu quả của “bệnh thành tích trong giáo dục” chỉ chú trọng dạy chữ và không dạy người, học sinh quá áp lực và mất cân bằng gây nên những khủng hoảng tâm lý và hành vi của các em?

PGS Nguyễn Thị Ngân Hoa: - Cần phải có một cái nhìn công bằng và toàn diện về nguyên nhân sâu xa của hiện tượng bạo lực lan tràn trong nhà trường. Cũng cần phân biệt ra các cấp độ và phạm vi của các hành vi: bạo lực học đường, xâm hại học đường, bắt nạt học đường. Trong trường hợp này, ta đang nói đến bắt nạt học đường: học trò bắt nạt lẫn nhau và gây tổn thương về thân thể, tinh thần đối với những người bạn cùng lứa tuổi. Có một sự đổ vỡ nghiêm trọng trong suy nghĩ và hành vi của các em: không đếm xỉa đến những quy định mà trường nào cũng chăng thành khẩu hiệu như kiểu Nhà trường thân thiện – Học sinh tích cực… rồi Nói lời hay – Làm việc tốt vv…

Không thầy cô nào dạy các em những điều như đã xảy ra, thực tế, chúng ta luôn rao giảng đủ thứ tốt đẹp trong giờ chào cờ, trong giờ sinh hoạt lớp, trong lễ kết nạp đội viên, đoàn viên… Nhưng dường như những điều đó đã trở thành hình thức sáo rỗng, làm cho có, cho đủ lệ bộ.

Thực tế cuộc sống ồn ào đang diễn ra bên ngoài cánh cổng trường, trong gia đình, trên các đường phố và những góc tối trong chính nhà trường nữa. Quá nhiều độ “khúc xạ”, quá lệch pha với những gì ta đang giáo điều, đang nhồi sọ và đang cố truyền giảng một cách rất thiếu tự tin. Hơn ai hết, trẻ con, học sinh đang tuổi mới lớn là những cá nhân vô cùng nhạy cảm, bằng trực cảm, trực giác gần như bản năng các em phân biệt được ngay thật hay giả, tốt hay xấu. Nhưng các em chưa đủ sức đề kháng với căn bệnh giả dối, sùng bái kẻ mạnh, áp đặt và áp đảo người khác bằng sức mạnh phi nhân tính, bằng quyền lực bất chính đâu đâu cũng thấy, trong tất cả các ngõ ngách của đời sống.

Đứa trẻ như miếng bọt biển có thể hấp thụ rất nhanh những thói hư tật xấu đó và cũng học cách che giấu nó (y hệt như người lớn chúng ta). Nhưng trẻ em chưa đủ sức để bao che nó và chưa đủ độ giả trá như người lớn, nên chúng chuyển thành các hành vi hung tính, côn đồ mang tính bột phát rất nhanh như chúng ta đã thấy.

Không thể kết tội riêng đứa trẻ hay riêng thầy cô chủ nhiệm hoặc hiệu trưởng nhà trường. Nhà trường không phải là một pháo đài hay một thánh đường vô nhiễm với mọi căn bệnh xã hội. Học sinh là nạn nhân đầu tiên. Nhưng thủ phạm thì có ở khắp mọi nơi, chính mỗi chúng ta, bằng sự sợ hãi trước cái xấu và cái ác, dung túng cho thói đạo đức giả, đều góp phần vào việc tạo nên căn bệnh xã hội này.

Thứ Ba, 02/04/2019 22:49

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện